ﻶ Hải Vn Sơn Trangﻶ Dạo Hải Vn Sơn Trangﻶ Lin Lạc Hải Vn Trang Chủﻶ Hải Vn Sổ Lưu Niệm

"Nhất hợp xun giao vạn l tnh

Đoạn trường phương thảo đoạn trường oanh..."

黎玉昕 - L Ngọc Hn (Việt Nam 1770-1799)

唉思挽 - Ai Tư Vn

 

(1) Gi hiu hắt, phng tiu lạnh lẽo,
Trước thềm lan hoa ho ron ron!
Cầu Tin khi tỏa đỉnh non,
Xe rồng thăm thẳm, bng loan rầu rầu!
Nỗi lai lịch dễ hầu than thở,
Trch nhn duyn mờ lỡ cớ sao?
Sầu sầu, thảm thảm xiết bao,
Sầu đầy giạt bể, thảm cao ngất trời!
Từ cờ thắm trỏ vời ci Bắc,
Nghĩa tn ph vằng vặc bng dương,
Rt dy vng mệnh phụ hong,
Thuyền lan, cho quế thuận đường vu qui.
Trăm ngn dặm quản chi non nước,
Chữ nghi gia mừng được phải duyn,
Sang yu mun đội ơn trn,
Rỡ rng vẻ thy, nối chen tiếng cầm.
Lượng che chở, vụng lầm no kể,
Phận đinh ninh cặn kẽ mọi lời,
Dầu rằng non nước biến dời,
Nguồn tnh ắt chẳng cht vơi đu l.
Lng đm bọc thương hoa đoi cội,
Khắp tn thn cũng đội ơn sang,
Miếu đường cn dấu chưng thường,
Tng thu cn rậm mấy hng xanh xanh.
Nhờ hồng phc, đi cnh he quế,
Đượm hơi dương, dy rễ cng tươi.
Non Nam lần chc tuổi trời,
Dng cu thin bảo, by lời Hoa phong.
Những ao ước trập trng tuổi hạc,
Nguyền trăm năm ng được vầy vui,
No hay sng cạn, bể vi,
Lng trời tro trở, vận người biệt ly!
Từ nắng hạ, mưa thu tri tiết,
Xt mnh rồng mỏi mệt chẳng yn!
Xiết bao kinh sợ lo phiền,
Miếu thần đ đảo, thuốc tin lại cầu.
Khắp mọi chốn đu đu tm rước.
Phương php no đổi được cng chăng?
Ngn thay, my Tạo bất bằng!
Bng my thoắt đ ngất chừng xe loan!
Cuộc tụ, tn, bi, hon kp bấy!
Kể sum vầy đ mấy năm nay?
Lnh đnh cht phận bo my,
Duyn kia đ vậy, thn ny nương đu!
Trằn trọc luống đm thu, ngy tối,
Biết cậy ai dập nỗi bi thương?
Trong mong luống những mơ mng,
Mơ hồ bằng mộng, bng hong như say.
Khi trận gi, hoa bay thấp thong,
Ngỡ hương trời bảng lảng cn đu:
Vội vng sửa o ln chầu,
Thương i, quạnh quẽ trước lầu nhện chăng!
Khi bng trăng, l in lấp lnh,
Ngỡ tn vng nhớ cảnh ngự chơi:
Vội vng dạo bước tới nơi,
Thương ơi, vắng vẻ giữa trời tuyết sa!
Tưởng phong thể xt xa đi đoạn,
Mặt rồng sao cch dn lu nay!
C ai chốn ấy về đy,
Nguồn cơn xin ngỏ cho hay được lnh?
Nẻo u minh kho chia đi ngả,
Nghĩ đi phen, nồng n đi phen!
Kiếp ny chưa trọn chữ duyn,
Ước xin kiếp khc vẹn tuyền lửa hương.
Nghe trước c đấng vương Thang, V,
Cng nghiệp nhiều, tuổi thọ thm cao;
M nay o vải, cờ đo,
Gip dn, dựng nước biết bao cng trnh!
Nghe rnh rnh trước vua Nghiu, Thuấn,
Cng đức dy, ngự vận cng lu;
M ny lượng cả, ơn su,
Mc mưa rưới khắp chn chu đượm nhuần.
Cng dường ấy m nhn dường ấy,
Ci thọ sao hẹp bấy ha cng?
Rộng cho chuộc được tuổi rồng,
Đổi thn ắt hẳn b lng ti ngươi.
Buồn thay nhẽ! sương rơi, gi lọt,
Cảnh đu hiu, thnh tht chu sa!
Tưởng lời di chc thiết tha,
Khc no nn tiếng, thức m cũng m!
Buồn thay nhẽ! xun về, hoa nở,
Mối sầu ring ai gỡ cho xong!

Quyết liều mong vẹn chữ tng,
Trn rường no ngại, giữa dng no e.


 
(2) Cn trứng nước thương v đi cht,
Chữ tnh thm chưa thot được đi!
Vậy nn nấn n đi khi,
Hnh tuy cn ở, phch th đ theo;
Theo buổi trước ngự đo Bồng đảo,
Theo buổi sau ngự nẻo sng Ngn,
Theo xa thi lại theo gần,
Theo phen điện quế, theo lần nguồn hoa.

Đương theo, bỗng tiếng g sực tỉnh,
Đau đớn thay, ấy cảnh chim bao!
Mơ mng thm nỗi kht khao,
Ngọc kinh chốn ấy ngy no tới nơi!
Tưởng thi lại bồi hồi trong dạ,
Nguyện đồng sinh sao đ kp phai.
Xưa sao sớm hỏi, khuya by,
Nặng lng vng đ, cạn lời tc tơ.
Giờ sao bỗng thờ ơ lặng lẽ!
Tnh c đơn, ai kẻ xt đu?
Xưa sao gang tấc gần chầu,
Trước sn phong nguyệt, trn lầu sinh ca,
Giờ sao bỗng cch xa đi ci,
Tin hn huyn khn hỏi thăm nhanh!
Nửa cung gẫy phm cầm lnh,
Nỗi con ci ct, nỗi mnh bơ vơ!
Nghĩ nng nỗi, ngẩn ngơ đi lc,
Tiếng tử qui thm giục lng thương!
No người thay cảnh tin hương!
Dạ thường quanh quất mắt thường ngng trng.
Trng mi đng: l buồm xui ngược,
Thấy mnh mng những nước cng my!
Đng rồi th lại trng ty:
Thấy non ngn ngất, thấy cy rườm r!
Trng nam: thấy nhạn sa lc đc!
Trng bắc: thấy ngn bạc mu sương!
Nọ trng trời đất bốn phương,
Ci tin khơi thẳm biết đường no đi!
Cậy ai c php g tới đ,
Dng vật thường, xin ngỏ lng trung:
Ny gương l của Hn cung,
Ơn trn xưa đ soi chung đi ngy.
Duyn hảo hợp xt ry nn lẻ!
Bụng ai hoi vội ghẽ v đu?
Xin đưa gương ấy về chầu,
Ng soi cho tỏ gt đầu trng ơn.
Tưởng linh sảng nhơn nhơn cn dấu,
Nỗi sinh cơ c thấu cho khng?
Cung xanh đang tuổi ấu sung,
Di mưu sao nỡ qun lng đoi thương?
Gt ln chỉ mấy hng lẩm chẩm,
Đầu mũ mao, mnh tấm o gai!
U ơ ra trước hương đi,
Tường quang cảnh ấy chua cay dường no!
Trong su viện ố đo, ủ liễu,
Xc ve gầy, lỏng lẻo xim ngh!
Long đong xa cch hương qu,
Mong theo: lầm lối; mong về: tủi duyn!
Dưới bệ ngọc, hng uyn v v,
Cất chn tay thương kh xiết chi!
Hang su nghe tiếng thương bi,
Kẻ sơ cn thế, huống g người thn?
Cảnh ly biệt nhiều phần bt ngt,
Mạch sầu tun, ai tt cho vơi!
Cng trng cng một xa vời,
Tấc lng thảm thiết, chn trời biết chăng?
Buồn trng trăng, trăng mờ thm tủi:
Gương Hằng Nga đ bụi mu trong!
Nhn gương cng thẹn tấm lng,
Thin duyn lạnh lẽo, đm đng bin h.
Buồn xem hoa, hoa buồn thm thẹn:
Cnh hải đường đ quyện giọt sương!
Trng chim cng dễ đoạn trường:
Uyn ương chiếc bng, phượng hong lẻ đi.
Cảnh no cũng ngi ngi cảnh ấy.
Tiệc vui mừng cn thấy chi đu!
Pht giy bi biển nương du,
Cuộc đời l thế, biết hầu ni sao?
Chữ tnh nghĩa trời cao, đất rộng,
Nỗi đoạn trường cn sống, cn đau!
Mấy lời tm sự trước sau,
Đi vầng nhật nguyệt trn đầu chứng cho.

 

L Ngọc Hn

Ghi Ch: Ngọc Hn cng cha (1770-1799) l con gi của vua L Hiển Tn, lấy vua Quang Trung Nguyễn Huệ vo năm 1786.  Vo năm 1792 vua Quang Trung bệnh mất, b cn trẻ đ trở thnh ga phụ v viết bi thơ ny khc cho vua Quang Trung...

HOME

Copyright@www.haivan.8m.net